Trưởng thành là khi bạn phải bóc từng lớp, từng lớp bản thân để tìm thấy chính mình!

Ngày đăng: 13/Sep

Bạn có đã từng nghĩ rằng tuổi trẻ là một sức khỏe dẻo dai và “mãi trường tồn” cho những đêm chạy dự án đến sáng, cho những lần căng muốn “đứt dây thần kinh” vì công việc cần brainstorming, ăn đúng giờ ngủ đúng giấc là chuyện “thật mất thời gian”....?. Nếu có! Xin chúc mừng vì bạn không lẻ loi với suy nghĩ này, bởi rất rất nhiều người trẻ cũng đã và đang như bạn đấy!

Nhưng để rồi chợt vài hôm vì “tí cảm lạnh” mãi mấy tuần không khỏi vì sức đề kháng yếu, để nhìn lại lương tháng gần chục triệu nhưng sức khỏe có còn đảm bảo để đi du lịch, để bay nhảy, để sống thật lâu cùng ước mơ của mình…thì liệu bạn có muốn tiếp tục đánh đổi nữa không?

Chị Phan Hồng Anh - Học viên khóa học Những Mô Thức Thành Công - POE Whoosh 12 là đại diện của một người trẻ mắc phải “những vấn đề” trên, và hành trình thức tỉnh vượt qua của chị như thế nào? Hãy cùng đọc những dòng chia sẻ của chị trong bài viết này nhé!

Trưởng thành là khi bạn phải “bóc từng lớp, từng lớp” bản thân để tìm thấy chính mình!

“Bản tính của mình rất là thích học, thích khám phá những điều mới lạ. Đi làm ở ngành nghề nào thì mình lại có xu hướng muốn học những thứ liên quan tới nghề. Lúc trước, khi còn làm agency quảng cáo thì mình hay tìm học những khoá về màu sắc, vẽ sketch, đi các hội thảo liên quan về ngành. Cứ thế vừa đi làm vừa học thêm. Rồi sau bao lần thức đêm brainstorming, quay TVC chạy dự án thì sức khoẻ bật đèn đỏ báo động. Có lần thì choáng váng, đầu căng ra như muốn đứt dây thần kinh, có lần thì đau bụng dữ dội phải đi bệnh viện. Ngoài những điều đó ra thì nghề này thực sự là đem đến cho mình rất là nhiều niềm vui, mỗi ngày đi làm mà trong lòng cảm thấy phấn khởi như đi chơi. Thực sự mỗi ngày đi làm là một ngày vui. Sau một năm gắn bó, mình mới quay đầu nhìn lại và lo nghĩ về tương lai. Công việc này thì vui đấy nhưng liệu rằng mình có đảm bảo được sức khoẻ, liệu rằng với lương tháng gần chục triệu như vậy sau này muốn mua nhà, muốn đi du lịch, muốn bay nhảy khắp nơi trên thế giới liệu có đủ không? …v…v...

Khi tự mình hỏi mình những câu hỏi đó mới chợt giật mình nhận ra là “Không lẽ đến lúc mình phải từ giã cuộc sống vui tươi, vô lo và phải chuẩn bị bước vào đời sao?” Vừa có chút hoang mang, có chút không nỡ nhưng mà thôi vẫn quyết định nghỉ và đổi luôn sang bất động sản nhiều tiền hơn, tự do hơn. Rồi cứ thế cô bé mang theo nhiều suy tư bước chân sang thế giới bất động sản. Làm được một tháng đầu thì bán được một căn hộ cho anh sếp bên công ty quảng cáo cũ. Vui mừng biết bao nhưng chỉ được đến 3 tháng sau thì bắt đầu bất động rồi dần chuyển qua sảng luôn. Nửa năm loay hoay thay đổi cách làm, “thử” phương pháp này phương pháp kia, chiến đấu tinh thần với sếp. Cảm thấy bế tắc, vô vọng, không giao dịch, bản thân cũng không phát triển gì lên mà còn có dấu hiệu đi xuống hoang mang, bi quan, hay nóng giận, thiếu kiên nhẫn. Rồi mình quyết định tạm ngừng để nhìn lại mình.

Sau thời điểm đó mình dành toàn thời gian ở nhà đọc sách, thỉnh giáo các bậc thầy xem họ trở thành người bán hàng vĩ đại như thế nào và lên mạng tìm kiếm các hội thảo về kinh doanh làm giàu và phát triển bản thân để tham gia. Đi cũng nhiều khoá nên Chị Google hiểu ý, biết mình đang cần cái gì và cho quảng cáo các khoá học như này hiện lên face. Khoá “Chiến thắng trò chơi cuộc sống” đã đến tình cờ như thế. Nhìn thấy tên Thầy Adam Khoo thì trước khi nhấn vào link xem mô tả, trong đầu là đã quyết đinh chắc chắn rằng sẽ đi rồi vì hồi còn đi học đã đọc cuốn “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế” của thầy, cực kì hay và thiết thực. Đi xong 2 buổi mới biết thì ra đây chỉ là khoá phễu để giới thiệu 2 khoá POE và WAI. Đối với Thầy Adam, mình hoàn toàn tin tưởng nhưng mà học phí cho 2 khoá phải nói là hơn cả gia tài của cô bé mới bước chân vào đời. Lúc đến bàn tư vấn để hỏi xem có được trả góp hay không, thật ra lúc đó còn rất do dự nên xin hẹn 2 ngày sau trả lời. Đến khi được chị Nhi tư vấn thì cũng hạ quyết tâm hơn, quyết định mượn tiền ba mẹ cho đủ để đi học. Thế là xuống xác, từ người có một ít tài sản trở thành người vô sản.

Trưởng thành là khi bạn phải “bóc từng lớp, từng lớp” bản thân để tìm thấy chính mình!

Gần đến ngày học, trong lòng rất háo hức, mong đợi là sẽ biết được nhiều điều thú vị có thể thay đổi cuộc sống của mình. Sau ngày học đầu tiên có đôi chút thất vọng vì những kiến thức hôm đó chưa sâu, nhưng vẫn còn tới 3 ngày cơ mà, đi hết rồi mới biết thế nào chứ nhỉ. Vẫn tiếp tục hy vọng. Đến ngày thứ hai, lần đầu tiên bước chân đi qua cây cầu gỗ. Chỉ cần đặt mục tiêu và tập trung vào nó thì sẽ đi qua được. Dễ thôi mà. Và cứ thế là mình qua được. Lúc bước xuống thì cũng đã chiều, mọi người cùng nhau di ăn tối. Suốt quãng đường đi, trong đầu mình cứ nghĩ nếu như chỉ thế thôi thì cây cầu gỗ này giúp ích gì được cho mình nhỉ. “Cố gắng” moi hết tất cả hiểu biết lý lẽ để giải thích, để gán cho nó một ý nghĩa nào đó chỉ để được cảm thấy rằng khóa học này rất hay, và mình đóng tiền học khóa này là đúng đắn. Nhưng mà thực sự thì vẫn không tư thuyết phục được mình.

Cho đến khi về lại và ngồi vào học lý thuyết, từ giây phút này mọi thứ mới bắt đầu mở ra, điều kì diệu mới bắt đầu tới. Tối hôm đó, trong section ‘Why must you change?’ của thầy Leroy mình đã khóc rất nhiều. Mình nhận ra điều gì thực sự làm mình không hài lòng, khó chịu với cuộc sống hiện tại. Cứ tưởng rằng sau nhiều năm không rơi một giọt nước mắt nào cảm xúc bị chai sạn rồi, nhưng thực ra nó chỉ đang bị đè nén thôi. Mục tiêu mà mình đặt ra sáng đó khi bước lên cầu thật ra chỉ là một cái cớ để mình chạy trốn cho những vấn đề mình không giải quyết được. Đó không phải là mục tiêu thực sự của mình. Khóc hết một dòng sông, lòng cũng nhẹ nhàng hơn.

Qua đến ngày thứ ba, trong đầu vẫn luôn tự hỏi mình bây giờ nếu bước lên cây gỗ thì mục tiêu của mình là đây? Nó có phải là muốn được hạnh phúc không? Nhưng làm sao để được hạnh phúc? Tại sao bây giờ mình chưa hạnh phúc? Chính vì trong đầu đang còn rất nhiều suy nghĩ nên trong suốt buổi đó mình đã chần chừ không bước lên. Ngày hôm đó, mình đã không bước lên cầu. Đến khi về lại học tiếp lý thuyết, qua những bài giảng của thầy tiếp tục nhìn thấu bản thân hơn.

Cứ như thế sau mỗi lần lên cầu và xuống cầu là một nhận thức mới được mở ra. Mình lại hiểu vấn đề thực sự của bản thân hơn, nhìn sâu vào phía trong của chính mình hơn. Từng lớp, từng lớp được dỡ bỏ để đến gần hơn với chính mình.

Đi đến cuối những ngày học, mới hiểu hết được tại sao chương trình được thiết kế như vậy. Mỗi ngày học là một cảm xúc mới, ngày sau luôn kì diệu hơn ngày trước. Chân thành cảm ơn những người Coach rất tâm huyết và những người đồng đội đã cùng đồng hành trong suốt những ngày học tuyệt vời này. Đây chắc chắn là một mảnh kí ức đáng nhớ trong hành trình của mình.

Học xong rồi bây giờ cảm thấy học phí rất rẻ mọi người ạ. Những giá trị mình nhận được thực sự rất quý giá.

Tận hưởng hành trình. Cách chúng ta làm một việc là cách chúng ta làm mọi việc.
Tâm bình an, tự tại và tin vào chính mình thì mục tiêu nào cũng có thể đạt được.”

“Cứ như thế sau mỗi lần lên cầu và xuống cầu là một nhận thức mới được mở ra. Mình lại hiểu vấn đề thực sự của bản thân hơn, nhìn sâu vào phía trong của chính mình hơn. Từng lớp, từng lớp được dỡ bỏ để đến gần hơn với chính mình” …Vậy chẳng phải hành trình để trưởng thành là chính chúng ta phải “bóc từng lớp, từng lớp” bản thân để tìm thấy chính mình sao…!

Thông tin chương trình: