"Đừng đánh rơi những hạnh phúc thường ngày" - Đó cũng là sự thành công

Ngày đăng: 16/Sep

Chúng ta sẽ không biết thành công, hạnh phúc thật sự là gì khi không chịu quay về hỏi bản thân điều ta cần nhất là gì. Đoạn đường đầu tiên ai cũng muốn bản thân có nhà, có xe, có tiền tài, địa vị,... mà quên mất mình đã đánh rơi những hạnh phúc thường ngày như quan tâm con cái hơn chút nữa, dành thời gian thăm hỏi cha mẹ, cùng họ ăn bữa cơm, hay chăm sóc cho người bạn đời của mình...

Chị Võ Hoàng Thúy đã có những chia sẻ vô cùng chân thực và gần gũi sau khi trải nghiệm 3,5 ngày học  khóa Những Mô Thức Thành Công - POE Whoosh 12….

“Đừng đánh rơi những hạnh phúc thường ngày” - Đó cũng là sự thành công!

“Giờ nghĩ lại trước khi đến với khoá học thấy mình thật ngây ngô và hời hợt, tôi đã từng nghĩ sẽ không đi học đâu vì khoản tiền học phí quá lớn, thời gian học tập như vậy sẽ làm cho gia đình lo lắng, bỏ bê công việc hiện tại. Con người ta hay lắm, muốn sẽ tìm cách không muốn sẽ tìm lý do. Tôi nhận thấy lý do của mình đều hợp lý mới đáng sợ chứ. Lúc đó chị Nhi bên AKE động viên tinh thần tôi nhiều lắm, gửi cho tôi phản hồi của học viên, mong muốn tôi tham gia khoá học vì chị tin tôi sẽ nhận được giá trị gì đó sau khoá học.

Thật đúng, nếu không tham gia lớp học tôi đã không có được nhiều thứ như bây giờ. Tôi của hiện tại đã tự tin hơn vào chính mình, có niềm tin vào sức mạnh của bản thân, không có con người giới hạn chỉ có suy nghĩ giới hạn. Có những người động đội tuyệt vời, ở họ luôn có gì đó mà sau khoá học tôi cảm thấy nhớ họ lắm, như thể tình cảm ấy gắn kết thành gia đình rồi chăng? Chúng tôi đang chia sẻ những giá trị tích cực và kết nối với nhau mỗi ngày. Tôi có những anh chị Coach nhiệt tình, tâm huyết và tận tụy với từng thành viên trong nhóm.

Điều đó thể hiện rõ qua thử thách "Đi Cầu", tôi nhận thấy trên nét mặt của anh chị ấy sự kiên trì, nhẫn nại, như thể trông chờ chúng tôi trở về lại với con người thật của chính mình. Chúng ta sẽ ko biết thành công, hạnh phúc thật sự là gì khi không chịu quay về hỏi bản thân điều ta cần nhất là gì. Đoạn đường đầu tiên trên cầu gỗ ai cũng muốn bản thân có nhà, có xe, có tiền tài, địa vị,... mà quên mất mình đã đánh rơi những hạnh phúc thường ngày như quan tâm con cái hơn chút nữa, dành thời gian thăm hỏi cha mẹ, cùng họ ăn bữa cơm, hay chăm sóc cho người bạn đời của mình...

Có lẽ đây là bài học tôi cảm nhận được sâu sắc nhất trong các bài học. Mỗi người là một câu chuyện đằng sau mỗi câu chuyện là nước mắt là sự dằn vặt của những người đứng trên cầu, tôi biết họ đã đấu tranh nội tâm để quyết định có nên nói ra sự thật hay không, nhưng thật tuyệt vời chương trình đã tạo ra những "thiên sứ" để xoa dịu nỗi đau và nâng bước họ đến với mục tiêu của đời mình, có đôi lúc những "thiên sứ" ấy cũng quyết liệt và lạnh lùng lắm nhưng điều sau cùng họ muốn là chúng ta biết mình đang ở đâu, cần đi đâu và đi như thế nào.

Tôi còn nhớ mình đã từng thắc mắc khi thầy Leroy hướng dẫn cách "Đi Cầu" tôi thầm nghĩ: "Ủa sao không phải thử thách nào khác mà là thử thách này, dễ ẹt thôi mà". Ấy vậy mà ngày đầu tiên của thử thách không ai chinh phục được cả. Lúc đó tôi mới hiểu được rằng thử thách này không đơn giản như mình nghĩ, thế là ngày thứ hai tôi đã quan sát nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn và cả sống thật với chính mình nữa và tôi đã hoàn thành thử thách.

“Đừng đánh rơi những hạnh phúc thường ngày” - Đó cũng là sự thành công!

Phải đến khi hoàn thành thử thách ấy tôi mới nhận ra những điều vô cùng ý nghĩa mà mình học được. Bạn biết không cây cầu đó chính là con đường của cuộc đời bạn. Thay vì phải đi hết quãng đường của cuộc đời mình, bạn mới biết được thành công, hạnh phúc là gì thì cây cầu gỗ này sẽ rút ngắn cho bạn biết bao nhiêu thời gian, cho bạn biết bao nhiêu bài học. Bài học đó tôi vỡ lẽ ra được cũng sau khi tôi hoàn thành thử thách của mình, nó không ở đâu xa mà ở ngay trên lưng áo của các anh chị Coach mặc ngày hai. Để đi qua được cây cầu hay nói cách khác để tiến bước đến con đường phía trước của cuộc đời mình thì chúng ta cần TẬP TRUNG - CÂN BẰNG - TIẾN VỀ PHÍA TRƯỚC - TẬN HƯỞNG. Chìa khoá để mở cánh cửa mục tiêu cuộc đời của chúng ta đấy.

À còn một thử thách làm tôi kinh ngạc lắm tôi cũng không thể ngờ 1 đứa con gái trọng lượng nhẹ nhất nhóm lại có thể chịu được trọng lượng của 2 thanh niên lực lưỡng nhất của nhóm mình. Ừ giờ nghĩ lại cũng đúng thôi lúc đó tôi đã được tôi luyện thành thép rồi còn gì. Vậy nên tôi sẽ luôn nhớ về mình lúc ấy để dù cho cuộc đời này có phong ba bão táp gì đi chăng nữa tôi vẫn có niềm tin mạnh mẽ rằng mình sẽ vượt qua được tất cả.

Giờ để nhớ lại xem mình đã gặp ai trong khoá học nè: Ngoài 2 người Thầy tuyệt đỉnh Thầy Adam và Thầy Leroy, 3 người coach tuyệt diệu: Coach Bửu, Coach Hạnh và Coach Hoà và những anh chị Coach khác trong giờ thực hành thì còn rất nhiều người tuyệt vời như chị Hà mặt tròn xinh, chị Hà gầy cũng xinh nhưng hơi mít ướt, anh Duy công tử bột, bạn Đông giới thiệu cho mình biết web5ngay, bạn Nam để quên sách, bạn Đức tìm cách thay đổi thế giới quan của chị gái, bé Nhạn dễ thương, anh Tuấn "King of T.R.Y", anh Vĩnh mặt ngầu, chị Thơ trainer, chị Thy mạnh mẽ, anh Thái bạn chị Khánh cùng làm bên thẩm định, anh Vũ kiểm soát ngôn từ (do ít nói quá), chị Thư supporter có tâm, chú Tùng làm thơ, anh Thừa thục nữ, chị Dương đồng hương, anh Tuấn đầu đinh, anh Nguyên tái định hình,...và như anh chị khác chưa kịp hỏi tên.

Đã hơn 1 tuần trôi qua của khoá học. Vậy mà giờ đây viết lại những dòng này, cảm xúc trong tôi như cuốn phim chiếu chậm, mọi thứ thật rõ ràng và sống động. Cách chúng ta cho nhau những cái ôm, cách chúng ta mở rộng lòng mình để đón thế giới quan của người khác, những giọt nước mắt qua từng thử thách. Tôi vốn dĩ nghĩ mình mạnh mẽ vì ít ai thấy tôi khóc lắm có khóc tôi cũng chui vào xó xỉn nào đó, không thì trùm mềm lại. Ấy vậy mà ở đây tôi lại đứng khóc ngon lành, không còn giữ ý giữ tứ gì nữa luôn. Vậy mới nói con người ta chỉ thể hiện được cảm xúc thật khi tìm được chỗ an toàn mà thôi.
Lâu lắm lắm rồi tôi không viết nhiều đến thế, vậy nên các ngôn từ hoa mỹ ngày trước cũng bỏ đi đâu hết rồi, giờ lục lại định viết câu gì đó văn chương xíu cũng không ra.

Thật sự có quá nhiều thứ vẫn còn neo lại cảm xúc trong tôi lúc này. Tôi vẫn nhớ như in các buổi học, cách mọi người hợp sức mở cánh cửa, nhảy trước giờ học, ngồi gần 1 người bạn mới, cùng nhau thực hành các bài tập, giờ nghỉ giải lao, đi ăn vội cùng nhau rồi quay lại lớp học, di chuyển đến địa điểm mới trong khoảng thời gian được ấn định vào cái thời điểm mà tình hình giao thông..., cả nhóm ngồi lại với nhau chia sẻ cảm xúc sau 1 ngày học và cả thử thách "T.R.Y" nữa chứ, tôi xếp hạng 2 toàn nhóm về đóng học phí cho bài học này. 

Cuối cùng, điều tôi cảm thấy muốn nói lúc này là: (giờ với tôi đây là câu thần chú trước khi nói về cảm nhận hay chia sẻ luôn rồi) cảm ơn Vũ Trụ đã mang đến cho tôi những nhân duyên tuyệt vời trong suốt hành trình POE Whoosh 12 - hành trình để thay đổi và hoàn thiện chính mình.”

“Đừng đánh rơi những hạnh phúc thường ngày” - Đó cũng là sự thành công!

 

Thông tin chương trình: Những Mô Thức Thành Công - POE Whoosh 13